Có một người bạn đã hỏi mình đã thất bại nhiều chưa? Mình đã trả lời đủ để
mình hiểu nỗi đau của thất bại và giá trị của những cái mình đang có.
Tự hỏi bản thân, những lần mình thực sự “ngã”…Lần đầu khi là một cô bé 8
tuổi, một cô công chúa nhỏ vì quá yếu đuối, quá mỏng manh... sụp đổ niềm
tin.... tự nhủ sẽ không bao giờ tin vào một cái gì ngoài bản thân…Lần thứ 2
là một cô nhóc 17 tuổi, vì quá tự tin...xấu hổ, đau đớn....hiểu mình không
thể làm tất cả mọi thứ…Lần thứ 3 cách đây gần nửa năm, vì quá kiêu ngạo...
lòng kiêu hãnh bị tổn thương, nhận ra cần yêu bản thân mình hơn…
Người ta cứ nói thời gian sẽ làm lành những vết thương, làm dịu đi nỗi đau,
tuy vẫn để lại những vết sẹo xấu xí… Để khi vô tình, chạm vào lại nhói đau!
Có phải người ta trưởng thành lên khi nhìn lại những vết sẹo đó? Ghét
những phút giây yếu đuối, nhưng cứ tỏ ra là mình mạnh mẽ. Sao cứ phải
chưng ra bộ mặt vô lo vô nghĩ, nhởn nhơ, bất cần đời. Nhưng sợ nhất người
ta hiểu, người ta nắm đc con người mình…Sợ…. Thà sống như thế này mà
an toàn trong thế giới riêng còn hơn là liều lĩnh bước vào một thế giới đầy
rẫy sự lọc lừa dối trá, để nhận lấy những vết thương lòng… Vậy có phải là
hèn nhát?
Hãy cứ sống như chính bản thân mình dù sao dòng sông vẫn chảy, dù nó có
thay đổi thế nào, vẫn tới biển!

